Download Ebook Nhật Thực (Eclipse) – Phần 3 của Chạng Vạng

Ebook Nhật Thực(Eclipse) – Phần 3 của Chạng Vạng Bấm vào đây để download trọn bộ ebook Ebook Nhật Thực(Eclipse) Tiếng Việt và Tiếng Anh

Nhat thuc Eclipse

Trích Chương 1 Nhật Thực :

Nhật Thực (Eclipse) Stephenie Mayer

Chương 1

Tối hậu thư

Bella,
Em không hiểu sao chị lại bảo Charlie mang thư đến đưa cho Billy như thể chúng ta vẫn còn đang là mấy đứa trẻ con lớp 2 – nếu muốn nói chuyện với chị thì em đã
nghe
Chính chị mới là người đã đưa ra lựa chọn, đúng không? Chị không thể nào chọn cả hai con đường khi mà
Còn chỗ nào trong cái cụm từ “những kẻ tử thù” mà chị thấy quá khó khăn không thể
Em biết mình đúng là một thằng chẳng ra gì, nhưng chẳng còn cách nào khác
Chúng ta không thể làm bạn với nhau được khi mà chị cứ suốt ngày qua lại với cái lũ
Em nghĩ đến chị quá nhiều thì chỉ càng khiến cho mọi chuyện tồi tệ hơn mà thôi, nên chị đừng viết thêm lá thư nào nữa
Vâng, em cũng nhớ chị. Rất nhiều.
Chẳng thay đổi được gì cả. Em xin lỗi.
Jacob
Tôi trượt ngón tay trên trang giấy, và cảm thấy được những vết hằn sâu trên đó, nó sâu đến nỗi nó gần bị rách toang. Tôi có thể hình dung ra cảnh Jacob đang ngồi viết lá thư này – những dòng chữ thô ráp đầy tức giận , dòng này tiếp dòng kia khi các ngôn từ cứ thế tuôn ra, thậm chí còn cắn bút, xoay nó trong bàn tay to lớn của mình; điều đó giải thích cho những vết mực còn tung téo trên tờ giấy. Tôi mường tượng ra sự thất vọng lớn đến nỗi hai lông mày của Jacob nhíu lại và gục đầu xuống xuống những trang giấy. Nếu tôi ở đó, có thể tôi sẽ cười, cười thật lớn. Jacob ơi, xin em đừng tự làm cho đầu óc mình bị tổn thương, tôi sẽ nói với Jacob như vậy. Hãy để cho nó tự thoát ra.
Cười là cảm giác cùng mà tôi có thể cảm nhận từ bức thư khi đọc lại, những từ ngữ mà tôi đã thuộc long từ lâu. Câu trả lời của Jacob cho những lời biện hộ của tôi – đã được chuyển từ Charlie cho Billy và cuối cùng lại trở về Jacob, chỉ giống khi chúng tôi còn học lớp 2 như Jacob đã nói – không có gì ngạc nhiên cả. Tôi đã biết được n
ội dung của nó trước khi tôi mở nó ra.
Điều ngạc nhiê
n là những dòng chữ đó đã làm tổn thương tôi biết bao – như thể là các từ này có các lưỡi dao sắc và chỉ đợi khi tôi đọc đến là nhảy vào đ
âm tôi. Hơn cả vậy, đằng sau sự tức giận này đang ẩn chứa cả một nỗi đau vô bờ bến;cái nỗi đau mà Jacob đang chịu đựng làm tôi đau hơn chính tôi.
Trong khi tôi đang mien mang suy nghĩ những điều nà
y, tôi ngửi thấy mùi thức ăn cháy khét nấu từ bếp bay lên. Ở trong một ngôi nhà khác, sự thật là một ai đó bên cạnh tôi đang nấu ăn mà chẳng cảm thấy nỗi sợ hãi nào cả. Tôi vò mạnh tờ giấy nhàu nát và nhanh như cắt cho vào cái túi sau rồi chạy thần tốc xuống nhà.
Cái lọ nước sốt món mì ý của bố chỉ vừa kịp quay lấy một vòng trong cái lò vi sóng khi tôi dung hết sức lực dựt mạnh một cái làm cái nắp lò bung ra.
“Bố làm gì sai à” Charlie hỏi
“Bố nên để mắt trước tiên, thưa bố. Kim loại không dùng cho lò vi sóng” Tôi ngay lập tức chuyển mắt khi tôi nói, đổ một nửa chỗ nước sốt vào một cái bát, sau đó cho cái bát vào trong lò vi sóng và đặt cái lọ nước sốt lại vào tủ lạnh; tôi đặt thời gian và ấn nút. Charlie theo dõi sự điều chỉnh của tôi với đôi môi mím lại “Hy vọng món mì không bị gì?” Tôi nhìn vào cái chảo ở trong lò – cái mùi kinh khủng ấy đã báo động cho tôi là đừng có nến th
ử đấy nhé
“Giúp con khuấy đều nà
o” Tôi nói nhẹ nhàng.
Tôi tìm một cái thìa và cố gắng đánh tan miếng thịt đông dưới đáy nồi. Charlie thở dài.
“Tất cả những cái này là vì cái gì vậy ?”. Tôi hỏi bố.
Bố khoanh tay trước ngực và nhìn trừng trừng qua cái cửa sổ đằng sau vào cơn mưa dày đặc. “Bố không biết con đang nói gì“, bố càu nhàu.
Tôi đang hoang mang. Charlie nấu ăn ? Và cái thái độ cáu kỉnh này là gì vậy ? Edward không ở đây; thường thì bố tôi để dành thái độ này cho người bạn trai tôi, bố làm tất cả mọi thứ để làm thể hiện cái thái độ “không hoan nghênh” trong mọi lời nói và hành động. Những nỗ lực của Charlie chắc chắn là chẳng cần thiết. vì Edward biết chính xác ông tôi đang nghĩ gì mà không cần bố thể hiện ra.
Cái từ “Bạn trai” có lẽ không được chính xác cho lắm, tôi suy nghĩ khi tôi đang trộn mì. Tôi cần một cái gì đ
ó có ý nghĩa của một cam kết vĩnh viễn. Nhưng những từ như vận mệnh hay số phận nghe có vẻ không ổn khi sử dụng chúng trong các đoạn hội thoại vô tình.
Edward đã có ý khác trong đầu, và ý nghĩ đó chính là cái lý do gây ra sự sự căng thẳng mà tôi cảm nhận được. Nó khiến cho tôi phải suy nghĩ về chính mì
nh. Một người vợ sắp cưới. Ugh. Tôi rùng mình thoát khỏi ý nghĩ đ
ó.
“Con đã
bỏ lỡ cái gì ư? Bố nấu ăn tối từ bao giờ vậy ?” Tôi hỏi bố. Miếng mì nổi lên trong nước khi tôi khuấy vào nó. “Chỉ là thử nấu bữa tối thôi” Charlie nhún vai. “Chẳng có quy định nào nói rằng bố không thể nấu ăn trong nhà của mình cả”.
“Con biết điều đó” Tôi trả lời, cười toe toét trong khi chú mục vào cái áo khoác da của bố. “Ha, một người tốt.” Bố nhún vai và bỏ áo khoác ra như thể cái nhìn của tôi nhắc bố rằng bố vẫn đang mặc cái áo đó trên người, và treo nó lên trên mắc áo cùng chiếc thắt lưng có khẩu súng đã được để đúng chỗ – bố không cảm thấy cần thiết phải đeo nó đến đồn vài tuần. Không có nhiều rắc rối cho thị trấn Forks, Washington nhỏ bé này, không còn những cảnh những con sói kỳ bí khổng lồ trong những khu rừng đẫm nước mưa…tôi đảo mì trong im lặng, đoán rằng bố Charlie sẽ đi loanh quanh để nói về cái gì đang làm cho ông bận tâm.
Bố tôi không phải là một người nói nhiều, và những nỗ lực mà bố đang cố gắng để dàn xếp một bữa tối ngồi cùng tôi đã cho thấy rõ một sự chuẩn bị sẵn các từ ngữ thật ngắn gọn nhưng không thiếu sót bất kì ý nghĩa gì.
Tôi liếc nhìn đồng hồ như thường lệ – theo thói quen vài phút một lần. Chưa được nửa tiếng đồng hồ trôi qua.Buổi chiều là những lúc khó khăn nhất trong ngày đối với tôi. Kể từ khi người bạn thân nhất ngày xưa của tôi (và là người sói), Jacob Black, giờ đây đã trờ thành… một kẻ thù. Tôi rùng mình khi nghĩ đến đó. Và cái lý do cho nsự thay đổi cực kì lớn ấy là vì trước đó đã tiết lộ về chuyện chiếc xe máy mà tôi đã đi một cách bí mật, là một kẻ phản bội, Jacob đã bày mưu để tôi bị mắc vào đó để tôi không thể dùng thời gian của mình cho bạn trai (và là một ma cà rồng), Edward Cullen – Edward chỉ được phép gặp tôi từ 7h tới 9.30h, luôn ở trong nhà và dưới sự giám sát không một giây lơi lỏng cùng ánh mắt luôn cáu giận của bố.
Đây chính là sự giám sát nghiêm ngặt hơn so với thời gian trước đây, hậu quả của việc biến mất 3 ngày của tôi và việc nhảy ra khỏi vách đá. Tất nhiên, tôi gặp Edward ở trường, nơi mà Charlie chẳng thể làm gì đển ngăn cản chúng tôi. Và sau đó thì Edward cũng ở trong phòng cùng tôi mỗi đêm nhưng Charlie chẳng hề mảy may biết đến điều đó. Khả năng ra vào dễ dàng và nhẹ nhàng của Edward qua chiếc cửa sổ ở tầng 2 của tôi thật hữu ích như khả năng đọc suy nghĩ bố tôi. Mặc dù buổi chiều là khoảng thời gian duy nhất tôi ở xa Edward, nhưng nó cũng khiến tôi bồn chồ, thất thỏm không yên. Dẫu vậy, tôi chịu đựng sự trừng phạt mà không phàn nàn gì vì – một thứ – tôi biết là tôi đã gây ra, và – vì một điều khác- bởi vì tôi không thể chịu đựng được việc làm cho bố bị tổn thương bằng cách chuyển đi bây giờ, khi mà có một sự xa cách vĩnh viễn đang rất gần rồi, Charlie không thấy điều đó nhưng tôi đã thấy nó cận kề trước mắt rồi.
Bố tôi lẩm bẩm và ngồi xuống bàn, mở tờ báo ra, trong vài giây ông cằn nhằn không bằng lòng.
“Bố, con không biết tại sao bố lại đọc những tin tức đó làm gì. Nó chỉ làm cho bố mất thời gian thôi”
Không thèm đ
ể ý đến tôi, bố lại cằn nhằn cầm tờ báo trong tay.
“Đó là
lý do tại sao mọi người lại muốn sống ở một thị trấn nhỏ, thật lố bịch.”
“Các thành phố lớn đã làm gì sai à?”
“Seatle đang trở thành một thủ đô của các vụ án mạng. Năm tên sát nhân chưa bắt được trong 2 tuần qua. Không thể hiểu nỗi làm sao người ta có thể sống ở cái thành phố mà khắp nơi nhởn nhơ tôi phạm như thế”
“Con nghĩ cái danh sách tội phạm của Phoenix cũng đang gia tăng đấy bố ạ. Con cũng đã từng sống trong một thành phố như thế đó”. Và tôi chưa bao giờ đến gần những tên ấy để có thể biến thành nạn nhân của chúng như khi tôi đến Forks. Thực tế, tôi cũng vẫn ở trong vài danh sách …Chiếc thìa trong tay tôi khuấy, làm cho nước trong bát cũng sóng sánh.
“À, con có cần ă
n miếng trả miếng với bố như vậy không?” Charlie nói.
Tôi đầu hà
ng bằng việc chuẩn bị bữa tối; tôi phải dùng một con dao cắt thịt bò để cắt một phần mỳ cho Charlie và sau đó là cho tôi, trong khi bố nhìn với vẻ ngại ngùng. Charlie tự mình lấy nước sốt và đổ vào. Tôi che giấu sự bức xúc trong tôi tốt đến mức có thể và làm theo gương của bố mà không nhiệt tình lắm. Chúng tôi ăn trong im lặng một lúc. Charlie vẫn xem báo. Tôi vớ tay lấy cuốn Đồi gió hú của Emily Bronte trên bàn và cố gắng đ
ọc để không bị cái ảm giác kgó chịu khi phải nhìn bố.
Tôi mới chỉ đọc đến phần khi Heathcliff trở quay về thì
Charlie hắng giọng và ném tờ báo xuống sàn nhà. “Con đã đ
úng” Charlie nói. “Con có lý do để làm như thế” Charlie đặt cái nĩa dính đầy nước sốt lên khăn trải bàn. “Bố muốn nói chuyện với con”.
Tôi đặt quyển sách sang một bê
n; Bìa sách bị đặt xuống và nằm chỏng chơ trên bàn. “Bố có thể hỏi”.
Charlie gật đầu, đôi lông mày nhíu lại. “Ừ, bố sẽ nhớ rằng lần tới, Bố nghĩ là việc tách bữa tối ra khỏi con sẽ làm cho con cảm thấy dễ chịu hơn”
Tôi cười. “Kỹ thuật nấu ăn của bố đã làm cho con thấy lo lắng đấy. Bố cần gì vậy ?”
“Ồ chỉ là về Jacob thôi”.
Tôi cảm thấy mặt mình nhăn lại. “Cái gì về anh ta ?” Tôi cắn môi hỏi.
“Dễ thôi, Bells, bố biết con vẫn bực mình về việc nó đã mách bố, nhưng đó là một việc làm đ
úng. Nó có trách nhiệm với việc đó”.
“Có trách nhiệm à” tôi nhắc lại một cách gay gắt, đảo hai mắt của mì
nh. “Vậy sao, thế thì nói cái gì về Jacob ?” Câu hỏi lơ đễnh đã lặp lại trong đầu tôi, bất kỳ cái gì nhưng không quan trọng lắm. Cái gì về Jacob vậy ?Tôi sẽ làm gì với Jacob ? Người bạn tốt nhất trước đây của tôi người mà giờ đây là …. cái gì ? Kẻ thù của tôi ? Tôi co rúm người lại. Khuôn mặt của Charlie bỗng nhiên đầy đề phòng.
“ Đừng làm bố phát điên lên, đ
ược không ?”
“Phát điê
n ư ?”
“Ừ cũng là nói về Edward nữa” Đôi mắt tôi hơi nhắm lại. Giọng của bố trở nên gắt gỏng hơn. “Bố đã cho nó vào nhà đ
úng không ?”
“Bố đã
cho” Tôi thừa nhận. “Trong một khoảng thời gian ngắn. Tất nhiên, bố cũng có thể cho phép con đi ra khỏi nhà trong một lúc bây giờ và sau đó. Tôi tiếp tục, chỉ là trêu bố; tôi biết là tôi đang trong thời gian của năm học. “và bố cũng nên cho con đ
i chơi tồi với anh ấy”.
Khuôn mặt của bố căng ra với nụ cười không mong đợi và đôi mắt nhăn lại; trong cái giây phút ngắn ngủi ấy, nhìn Charlie trẻ hơn đến 20 tuổi.
Tôi nhìn thấy tia sáng lờ mờ trong nụ cười đó, nhưng tôi vẫn tiến lê
n một cách chậm rãi. “Con đã nhầm lẫn. Bố ạ. Chúng ta sẽ nói chuyện về Jacob, hay Edward, hay về tình trạng giam giữ của con ?”
Nụ cười của bố lại loé lên. “Về cả ba”.
“Và chúng thì có liên quan đến nhau như thế nào ?” Tôi hỏi, một cách thận trọng.
“Ừ”. Bố thở dài, giơ hai tay lên như thể đầu hàng. “Bố đang nghĩ là có thể con sẽ xứng đáng với một lời hứa cho việc cư xử đúng. Lời hứa cho một thanh niên, và lời hưá ấy sẽ biến con thành một người tự do.”
Giọng nói và đôi lông mày của tôi cùng bật lên. “Con được tự do à ?” Cái gì vậy đây ?Tôi đã rất bằng lòng với việc bị giám sát ở nhà cho đến khi
tôi thực sự chuyển đi, và Edward cũng không chú ý đến bất kỳ ý nghĩ nào trong đầu Charlie.
Charlie giơ một ngón tay lên “Với một điều kiện
Nhanh như chớp, tôi nhì
n bố và cất giọng gần như ngay lập tức “Bố nói thật chứ? Con được tự do sao?”
Cái gì đã thay
đổi thế nhĩ? Có cái gì của bố đang bị người khác giam cầm và bố phải chuộc lại hay Edward có khả năng làm thay đổi quyết định cuả bố?
Charlie đưa một ngón tay lê
n và nói: “Có một đ
iều kiện”
Sau mộ giây thăng hoa, đầu óc lơ lửng đến tận mây, nghe xong câu đó, nó kéo tôi xuống mặt đất. Mất hứng hoà
n toàn, tôi nói gần như rên rỉ: “Không thể tượng đ
ược”
“Bella, đây như là
một lời thỉnh câu hơn là một yêu cầu, đ
ược chứ? Con sẽ tự do. Nhưng bố hy vọng rằng con sử dụng nó một cách đúng đắn.”
“Như vậy nghĩa là
sao hã bố?”
Charlie thở dài một lần nưã, ” Bố biết rằng con sẽ mãn nguyện khi ở bên Edward mọi lúc mọi nơi…”
“Con cũng ở với Alice nữa.” Tôi thêm vào. Cô ấy không có một giờ bắt buộc nào, chỉ tới và đ
i khi cô ấy thích. Charlie rất thích cô ấy
“Đó là
dự thật” Charlie nói “Nhưng con có nhiều người bạn khác ngoài gia đình Cullen mà, hay là con đã quen với việc không cần những người bạn ấy nữa?
Chúng tôi im lặng trong 1 khoảng thời gian khá dài và chính Charlie là người xua tan đi bầu không khí yên lặng đó
“Lần cuối cùng con nói chuyện với Angela Weber là khi nào?”
“Trưa thứ sáu”, tôi trả lời gần như ngay tức khắc.
Trước khi sự trởi lại của Edward, những người bạn trong trường chia ra làm hai nhóm.Và tôi thích suy nghĩ rằng một nhóm tốt và một nhóm xấu. Nhóm bạn tốt gồm có Angela, Ben Cheney (bạn trai của Angela), và Mike Newton; họ là những người dễ dàng tha thứ và chia sẽ lúc tôi trở nên ngây dại trong lúc Edward bỏ đi. Lauren Mallory, hầu hết nhiều người khác và nó bao gồm cả người bạn đầu tiên cuả tôi khi tôi đến thị trấn Forks lần đầu tiên.
Khi Edward quay trở lại, cái ranh giới giữa cái xấu và cái tốt của hai nhóm càng hiện rõ hơn nữa.
Và cũng thời gian đó, khi mà Edward lại đến trường cùng tôi thì tình bạn giưã tôi và Mike có chút lay chuyển, nhưng may thay, Angela và người bạn trai chí cốt của cô ấy vẫn là những người bạn tốt của tôi. Có rất nhiều con mắt dị nghị, ganh ghét gướng đến phiá nhà Cullen, Angela ngồi cạnh Alice mỗi bữa trưa Sau vài tuần, Angela vẫn rất thoải mái với điều đó. Thật khó khăn cho cô ta ấy khi không để bị mê hoặc bởi gia đình Cullen….. Download trọn bộ tại đây.

Ebook Nhật Thực(Eclipse) – Phần 3 của Chạng Vạng Bấm vào đây để download trọn bộ ebook Ebook Nhật Thực(Eclipse) Tiếng Việt và Tiếng Anh
download-ebook-nhat-thuc-eclipse-phan-3-cua-chang-vang

2 phản hồi to “Download Ebook Nhật Thực (Eclipse) – Phần 3 của Chạng Vạng”

  1. sao ma down lau the ko biet nua 8h ngoi doi dai co ra roi , co ai biet doc Nhat Thuc o trang web nao ko chi cho toi voi nao . thankyou nhiu

  2. cho doi kieu nay chac chet mat thoi ba con oi . nghe phong phanh phan cuoi cua Chang Vang co tren Net roi ,ai biet chi gium luon voi , ban tieng viet ay nhe ,thank you lan nua

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: